Bổ can (gan) và bổ thận.

1. Bổ can (gan)

– Can là chỗ tăng huyết, huyết chạy khắp cơ thể, can chủ chỗ huyết hải (huyết hải ở bào trung là chỗ huyết nghỉ) vì thế bổ huyết cần phải bổ can. Can huyết kém sinh chứng hư phiền, không ngủ, trong xương nóng và mộng di, phải dùng bài thuốc sau:

Continue reading Bổ can (gan) và bổ thận.

Phép tiêu ứ.

a) Phép chữa thông thường:

– Huyết thổ đã chỉ rồi không thể nữa, nhưng dư huyết vẫn đọng lại trong kinh mạch, không quay về con đường cũ, bám vào quãng sống vai, ngực, mỏ ác, hoặc bám vào chỗ quãng hai cạnh sườn và bụng dưới, vì vậy mà sự tuần hoàn bị ngăn trở lại cho nên thường đau nhói khó chịu. Cũng có khi huyết ấy bám vào trong thớ thịt ở tử chi thì tay chân sưng thụng, hoặc là bám vào ở dưới thân mình thì sinh cơn nóng rét lâu ngày thành ra chứng cốt chưng (tức là nóng trong xương) và lao trái (tức là huyết khô, ho khan). Nếu không chữa gấp thì nguy.

Continue reading Phép tiêu ứ.

Bệnh nhổ ra huyết và bệnh tiện huyết.

1.Bệnh nhổ ra huyết (thỏa huyết)

– Bệnh này phát ra từ lá lách (gọi là tỳ). Tỳ là một cơ quan tiêu hoá thức ăn, sinh tân dịch, tân dịch đầy đủ ngấm khắp mọi nơi thì trong miệng tư nhuận, không khát và cũng không bao giờ ứa nước miếng. Nếu tân dịch ở tỳ không thấu đáo khắp nơi mà đọng lại thì thành ra nhiều nước miếng (nước bọt). Nhổ ra huyết cũng là vì tỳ không vận dụng được huyết. Bởi vì tân dịch là thuộc về âm khí ở dạ dày kết thành nước miếng mà nhổ ra, nhưng dạ dày ở gần nên không can gì, còn nhổ ra huyết là do ở tỳ, tỳ là tạng thống huyết chủ trương cả 5 tạng.

Continue reading Bệnh nhổ ra huyết và bệnh tiện huyết.